- Anh ơi em ngại đăng bài vì sợ người ta chê chữ em xấu
- Ôi em ơi! Để anh nói em nghe
Chữ xấu thì dần dần nó sẽ đẹp, chỉ cần em chịu khó học hỏi, chịu khó lắng nghe những lời góp ý, chê bai, và có góc tư duy mở của một người làm nghệ thuật thì chắc chắn em sẽ ngày một tiến bộ.
Đợt anh đăng bài hô dùng bút thì đừng dùng hết mao bút vì nét yếu, xước nhiều mà thiếu lực, cả một mớ người ta nói anh ghen ăn. Đến bây giờ thì sao, những người nói anh lúc đó đã có không ít người thay đổi cách viết, chữ họ có thể không tốt nhưng họ làm đúng thì anh tin họ sẽ còn phát triển hơn nữa, bây giờ thỉnh thoảng vẫn có người nhắn anh để nhờ nhận xét cho tác phẩm của họ.
Xong có đợt mỗi mình anh ngoi lên các thư đàn anh bảo thư pháp không nên chấm mực nhiều lần để viết một chữ. Cũng có cả mớ lao vào nói anh không bằng ai, anh tức ở rảnh rỗi. Xong bây giờ thì sao, không ít người cũng đã nhận ra sự đúng đắn mà đổi thay.
Ngày trước khi tích tốc mới về Việt Nam, anh đăng video nào là lên xu hướng video ấy, kênh anh lên 10k phô lâu là anh dừng lại, vì khi đó thầy anh nói anh viết sai kỹ thuật, chạy theo hư danh hão huyền. Nên từ đó anh bế quan tu luyện, ngày đêm tìm đọc sách vở, theo học thêm các lớp Hán Nôm, học thêm tiếng Trung để mở rộng quan điểm mỹ hoc về thư pháp. Dần dần anh mới thấy, việc viết chữ không nên đánh đồng giữa danh tiếng và nghệ thuật. Muốn chữ đẹp hơn, thì mình không nên quá để tâm tới việc mình là ai, nên hạ cái tôi mình xuống. Đi giữa ba người thì chí ít vẫn sẽ có một người có thể dạy mình điều gì đó.
Thư pháp Việt hệ thống lý thuyết còn yếu, thành ra người biết để mà nhân xét cho mình không nhiều, thậm chí là biết nhưng họ không nói vì sợ mang tiếng, nên ngày xưa, anh còn nghĩ ra cái trò lao thẳng sang nhà thầy (khi đó còn chưa nhận anh làm học trò) để nhờ thầy chữa bài giúp. Dẫu biết là sẽ ăn chửi nhưng mà a kệ. A cứ sang, bị mắng té tát 10 ý thì ít nhất cũng nhặt được 1-2 ý hay mang tính học thuật về để nghiền ngẫm.
Anh chỉ muốn nói rằng, em cứ đăng những gì em viết, đừng sợ việc bị chỉ trích, vì em có thể phân loại, đánh giá xem đâu là lời phê bình mang tính học thuật hay chỉ là toxic đơn thuần. Nếu như mình hiểu được mình đang ở đâu, có sự cầu học thì dần dần em sẽ tốt lên, sự tốt lên ấy hoặc là thông qua thầy cô, bạn bè đồng môn, hoặc thậm chí là thông qua chính những người chê bai em đấy. Vì biết đâu, trong số những người nhận xét em, lại có những người thực sự am hiểu, muốn em tiến bộ nên mới còm men như vậy.
Ăn gạch nhiều rồi em tự khắc sẽ trưởng thành thôi! Anh đã từng học thư pháp như thế, gạch đá anh nhận quen rồi, tự nhiên sẽ có nhiều kinh nghiệm! Kkk

Đăng nhận xét